AMAZON.COM (U.S.A)
Ulti Clocks content

Chưa đi chưa biết

Chưa đi chưa biết Bến Tre,
Nếu đi sẽ thấy cá mè như nhau.
Toàn là mặt lợn đầu trâu,
Cướp nhà, cướp đất, đè đầu dân oan.

Chưa đi chưa biết Bà Đen,
Nếu đi sẽ thấy chúng hèn đáng khinh.
Tàu xâm lăng thì làm thinh,
Dân đen phản đối, tội hình phạt ngay.

Chưa đi chưa biết Bình Dương,
Nếu đi sẽ thấy đau thương vô cùng.
Thấy tàu thì nó gập lưng,
Thấy dân thì nó lại hùng hổ lên.

Chưa đi chưa biết Cà Mau,
Nếu đi sẽ thấy một màu tang thương.
Cầm quyền là lũ bất lương,
Thụt két, tham nhũng, một phường lưu manh.

Chưa đi chưa biết Cần Thơ,
Nếu đi sẽ thấy xác xơ dân mình.
Người dân khổ cực mưu sinh,
Cầm quyền chiếm đất xây dinh, dựng nhà.

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn,
Nếu đi sẽ thấy tệ hơn đồ tồi.
Trên cao một lũ ngu ngồi,
Để dân khốn khổ một đời lầm than.

Chưa đi chưa biết Huế thương,
Nếu đi sẽ thấy dân thường thở than.
Lưu manh, trộm cướp làm quan,
Cướp sông, cướp cạn, dân oan kêu trời.

Chưa đi chưa biết Hải Dương,
Nếu đi sẽ thấy chuyện thường xảy ra.
Có miếng đất tốt dựng nhà,
Lãnh đạo nhìn thấy, thế là mất toi.

Chưa đi chưa biết Hòn Chồng,
Nếu đi sẽ thấy dân không còn gì.
Trên cạn bị lãnh đạo đì,
Dưới biển Trung Cộng nó đì mạnh hơn.

Chưa đi chưa biết Lâm Đồng,
Nếu đi sẽ thấy đau lòng tổ tiên.
Giang sơn một giải cao nguyên,
Để tàu khai thác nát nghiền quê hương.

Chưa đi chưa biết Tây Ninh,
Nếu đi sẽ mới biết dân tình làng quê.
Ngày xưa ruộng luá ê hề,
Bây giờ xuất cảnh làm thuê cho tàu.

Chưa đi chưa biết Quảng Ninh,
Nếu đi sẽ thấy hoảng kinh phận đời.
Kiện thưa khó hơn kiện trời,
Viết ra sự thật thì ngồi tù ngay.

Chưa đi chưa biết Quy Nhơn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng hơn nhà tù.
Dân đen cho đến thày tu,
Bất đồng ý kiến là tù mọt gông.

Chưa đi chưa biết Sài Gòn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng còn thân quen.
Đường xá hỗn độn, thay tên,
Công an, cảnh sát tống tiền giữa trưa.

Chưa đi chưa biết Sông Hương,
Nếu đi sẽ thấy sông thường thở than.
Còn đâu đất Việt dân Nam,
Giang sơn gấm vóc nó mang dâng tầu.

Chưa đi chưa biết Nha Trang,
Nếu đi sẽ thấy từng hàng lệ rơi.
Mỗi lần nhìn ra biển khơi,
Giang sơn sao lại để trôi sang tàu.

Chưa đi chưa biết Vũng Tàu,
Nếu đi sẽ thấy giặc tàu xâm lăng.
Lãnh đạo gục mặt lặng câm,
Biểu tình, phản đối, người dân đi tù!

Chưa đi chưa biết gần xa,
Nếu đi sẽ thấy toàn là lưu manh.
Từ trung ương đến thừa hành,
Thấy tàu thì sợ chỉ hành hạ dân

Chưa đi chưa biết Cali,
Nếu đi sẽ thấy những gì đúng, hay.
Cột đèn mà có chân tay,
Nó cũng vượt biển sang đây tức thì.

Thế mà cũng thấy lắm khi,
Bao người áo gấm bay về Việt Nam.
Hoặc là nghe lũ việt gian,
Đem tiền mà cúng nuôi đoàn lưu manh.

Chúng nó đè cổ dân lành,
Đến cả những bậc tu hành chẳng tha.
Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa,
Tây Nguyên Bauxite bán ra cho tàu.

Trí thức chống đối một câu,
Đánh đập, bắt bớ, nhốt sâu trong tù.
Quả là lũ lãnh đạo ngu,
Đôi tai đã điếc, mắt mù đã lâu.

Hỡi người dân Việt toàn cầu,
Đoàn kết chống cộng, chống tàu ngoại xâm.
Một ngày mai sẽ thật gần,
Cờ vàng rực rỡ ba phần Việt Nam.


Bùi Phạm Thành (5/15/2012)

Thơ Đấu Tranh 2 PDF Print E-mail
Saturday, 23 June 2012 07:42

Phải Biết Căm Hờn

 
Bản án 12 năm
Dành cho anh đó
Điếu Cày !
Là một bằng chứng
Cho thấy chúng đang sợ hãi
Tiếng nói của Lương Tâm
Mệnh lệnh của Thời Đại
Tôi xin đề nghị
Anh bỏ hiệu Điếu Cày
Mà phải là
LƯỠI CÀY
Đỏ rực máu hùng anh                                                           
Cho quê hương có những đường cày màu mỡ
Cho trẻ thơ có đủ nụ cười
Cho mẹ già có đủ cơm no
Cho Dân Tộc có đủ Tự Do Dân Chủ
Để vươn tầm lên cường quốc 
Để Cày nát cái Lưỡi Bò dơ dáy
Lẫn bọn khốn nạn nội thù
Chúng sẽ đứng trước vành móng ngựa
Vào Ngày Phán Xét của Dân Tộc 4000 năm
Đó là điều chắc chắn
 
Anh HẢI
Anh mang tội gì vậy ? 
Phải thành thật khai báo nhé
Mới được khoan hồng !!!
Tôi "hỏi cung" anh đó
Vị Anh Hùng của hiện tại và tương lai
Anh đã phạm tội gì ???
Tội giết người hàng loạt chăng ?
Tội gài mìn với những chuyến tàu dân sự chăng?
( Mà tôi đã chứng kiến lúc tuổi 12 )
Tội mang cho Huế giải khăn sô trong mùa Xuân đẫm máu chăng?
Tội ăn cắp hay ăn cướp tài sãn Nhân Dân chăng?
Tội để cho quả đấm thép Vinasin chìm nghĩm chăng?
Tội làm cho Tây Nguyên bùn đỏ chảy thành giòng chăng?
Tội cá cược hàng triệu dollar chăng?
Tội buôn hàng quốc cấm xuyên quốc gia làm nhục tới Quốc Thể chăng?
Tội đớn hèn trước kẻ xâm lăng chăng?
Tội để mất Hoàng Trường Sa chăng?
Tội làm tên ăn mày quốc tế chăng?
Tội nhiều quá làm sao tôi kể hết...
"trúc Nam Sơn không ghi hết tội
biển Nam Hải không rửa sạch mùi "!
Hay là
Tội Yêu Nước chăng ?
Cái tội tày đình nầy
Bây giờ rất thịnh hành ở đất nước chúng ta
Đó là điều đáng mừng cho tương lai dân tộc
Cái bọn kết án anh
Chúng đáng chết  vạn lần
Tôi chưa biết gì về anh hết
Ngoài bài thơ mới đọc
Bỗng dưng tôi liên tưởng                                                        
Tới bạo chúa Tần Thủy Hoàng
Đốt sách chôn học trò thời hiện tại
 
Tôi ở bên này bờ đại dương
Nghe sôi sục máu trào
Pha lẫn niềm đau nhược tiểu
Nghe như nước mắt ở trong lòng
Nghĩ về những người con ưu tú
Bị dập vùi bởi lũ vong nô
Ôi xứ sở lạ kỳ
Kẽ phãn bội quê hương xữ người yêu nước
Nghĩ về những trẻ thơ vô tội
Lội qua sông qua suối tới trường
Đến cái cầu khỉ chúng cũng không tha nuốt sạch
Nghĩ về hài cốt tử sĩ
Được đánh tráo bằng xương súc vật
Đúng là thời đại của loài bò ngự trị
Bò 4 chân hay bò sát cũng như nhau !
Vậy mà chúng định mở trạm nghiên cứu không gian?!
( giấc mơ cháy bỏng của tôi thời còn đi học !)
Ôi đất nước của bọn điên và ác
Nghĩ về học thuyết của Mác
Chúng biết đếch gì mà cứ nhân danh
Nghĩ về những cô gái đồng xanh sông Cữu
Phải xếp hàng chờ lựa đưa đi
Như những món hàng thịt sống thịt tươi
Ôi nhân phẩm hậu duệ hai Bà phải khóc
Ôi con cháu của Nhụy Kiều nữ tướng
" Chiều chiều dạo bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng Bác Đĩ nhiều hơn dân !"
Nghĩ về những nông dân còn đất
Vẫn còng lưng một nắng hai sương
Với bửa cơm đạm bạc khẩu phần
Chan nước mắt mồ hôi tủi nhục
Tôi là người nông dân thực sự
30 năm gắn bó rẫy vườn
Nên biết rõ
Nghĩ về những nông dân hết đất
Rồi cuộc đời họ sẽ ra sao
Họ đi chơi golf à ?
Nghĩ về những bệnh nhân
2, 3 người nằm chung một chỗ
Trong đất nước biển bạc tiền rừng
 
Nghĩ về cái Lưỡi Bò uốn éo 
Đang liếm dần biển đảo Cha Ông                                                  
Tôi nghe Máu Tim mình òa vỡ
"Hận thù đằng đằng
Sơn Hà nguy biến"
Mắt tôi đang rực lửa căm hờn                                                
Tay tôi muốn xé toạc Càn Khôn
Biến mình thành Phù Đổng
Quét sạch lũ bành trướng 
Và cả lũ Việt gian...
 
Không sao đâu anh Hải ạ
Và cả chị Phong Tần 
Và bao người con khác nữa
Đã đến lúc
Hãy vùng lên những nô lệ thế gian
Chúng kết tội cho thỏa mãn tâm lý 
Của nỗi bất lực và sợ hải mà thôi
Chứ chúng làm gì tồn tại
Cho tới ngày hôm đó
Vì trời sẽ không dung
Và đất cũng không tha
Tôi chỉ có bàn tay bé nhỏ
Và trái tim thỗn thức của mình
Nhưng tôi sẵn sàng đánh cuộc
Bằng sinh mạng CHÍNH MÌNH
Ngày-Phán-Xét sắp đến...
Bọn phi nhân phi nghĩa hãy chờ
Cơn thịnh nộ của đất trời và dân tộc
Dân sẽ được đổi đời
Đất nước VIỆT mình sẽ là cường quốc
 
VÀ chúng ta vốn sẵn lòng Nhân Ái
Cũng tha luôn cho bọn đốn hèn                                         
Chúng sẽ chết dần với mặc cãm lương tâm...
 
lhdp - tháng 9,2012

..........................................................

Đường Biên Giới


 
Đường biên giới,
Việt Nam - Trung Quốc,
Lợi dụng tình hữu nghị giúp đỡ Việt Nam ,
Trung Quốc xây dựng những công trình,
Hay đưa dân sang nhập cư canh tác,
Để chiếm đất.
Những phần đất Việt Nam bị mất,
Hồn tổ tiên, sông núi cũng đau lòng.
Nhưng đường biên giới,
Ngày ấy vẫn thắm thiết tình,
Ải Nam Quan,
Thành Hữu Nghị Quan,
Đẹp biết bao tình láng giềng, đồng chí.
Miền Bắc Việt Nam từng được Trung Quốc giúp đỡ,
Trong hai cuộc chiến tranh Đông Dương và Việt Nam .
Mây trời từ Quảng Ninh, Cao Bằng, Lạng Sơn,
Mây cũng trôi qua bên kia biên giới,
Gío từ Hà Tuyên, Hoàng Liên Sơn, Lai Châu,
Gió cũng thổi qua bên kia biên giới,
Người dân hai bên gần gũi.
Đứng núi bên này trông thấy núi bên kia.
Nhưng cuộc chiến tranh biên giới đã xảy ra,
Năm 1979 đầy tang tóc,
Trung Quốc chuyển bạn thành thù,
Tấn công Việt Nam ,
Chiếm thêm đất,
Thêm những cột mốc biên giới bị lùi sâu vào lãnh thổ Việt Nam ,
Đường biên giới đau thương !
Đường biên giới máu xương !
Thị xã Cao Bằng,
Một trong những nơi bị quân Trung Quốc tấn công và phá hoại….
Có dòng sông Quây Sơn vẫn chảy,
Có thác Bản Giốc bị chia hai, *
Nửa bên này thương nhớ nửa bên kia,
Cột mốc số 53,
Bị di dời nằm bơ vơ,
Bên núi cao,
Bên dòng sông trên thác Bản Giốc.
Chắc là cột mốc 53 đã khóc !
Đường biên giới,
Nay lại là tình bạn,
Nhưng người bạn lớn vẫn nhiều mưu mô, tính toán,
Người ta qua lại buôn bán,
Từ Trung Quốc,
Những nông lâm sản quế, hồi, trái cây, rau qủa…
Những mặt hàng công nghiệp giá rẻ,
Làm thiệt hại nền kinh tế Việt Nam .
Họ tuồn sang,
Bao món hàng độc hại,
Hàng kém chất lượng và hàng giả,
Đường biên giới,
Người ta vận chuyển mua bán ma túy,
Mua bán cả con người.
Những phụ nữ Việt Nam bị lừa sang Trung Quốc,
Làm vợ hay làm nô lệ tình dục,
Cổng Hữu Nghị Quan vẫn còn,
Mà đường về quê sao qúa xa xăm?
Đường biên giới của lòng tham và tội ác.
Tìm đâu chút mộng mơ, lãng mạn ?
Đường biên giới nào ?
Có chiếc cầu trong bài hát của Phạm Duy:
“Bên cầu biên giới,
Tôi lặng nghe dòng đời,
Từ từ trôi..”
Đường biên giới phía Bắc quê hương tôi ơi !!!

Nguyễn Thị Thanh Dương
               ( Augs.-2012)
* Thác Bản Giốc chia hai theo hiệp ước biên giới giữa 2 nước, năm 1999

...................................................

Xin Ông Sống Dậy!



Ông kia nằm giữa Ba Ðình
Ông nghe chăng tiếng dân mình oán than?
Dù ông cốt rũ, xương tan
Chắc ông cũng thấy dân oan khắp đường
Ruộng đồng, nhà cửa, rẩy nương
Bị chúng nó chiếm, bị cha nó xài
Bị loài sâu bọ hôm nay
Cướp đêm, rồi lại cướp ngày chẳng tha
Dân nghèo, không cửa không nhà
Trẻ thời thất học, la cà ăn xin
Vậy mà Ðảng chẳng thương tình
Bán dân, bán đất riêng mình vinh thân
Miệng thì Ðảng nói thương dân
Dân thì làm chủ, Ðảng thì làm vua
Tham tàn, bạo ngược chẳng thua
Thủy Hoàng, Ðắc Kỹ a dua cáo chồn
Dân thì Ðảng sợ dân khôn
Dân khôn, dân biết bảo tồn quê hương
Dân đòi dân chủ, đa nguyên
Dân biết tranh đấu đòi quyền làm dân
Biết giữ mồ mã cha ông
Biết giữ tất đất, biển sông giống nòi
Ông không sống dậy mà coi?
Con cháu ông sống ngóp ngoi hằng ngày
Gái thơ bán ra nước ngoài
Làm dâu, tôi mọi, đọa đày thảm thương
Dân lành cuộc sống nhiễu nhương
Cơm ăn, áo mặc trăm đường lo toan
Ðảng thì cuộc sống vàng son
Nhà cao cửa rộng, cúi lòn Tàu bang
Dân tình trăm tiếng oán than
Xin ông sống dậy coi đàn cháu yêu.
 
Nguyệt Vân

....................................................................

Quê Tôi Ngày Đó, Bây Giờ

Quê hương ngày tôi sinh ra
Có dòng sông nhỏ trăng ngà lung linh
Ruộng xanh bát ngát sau đình
Có con trâu đứng cúi mình ăn rơm
Ngày đó chưa có đạn bom
Chưa có Việt cộng vể thôn phá làng
Ngày đó có ông giáo làng
E, a dạy trẻ đọc vang i, tờ
Quê tôi đẹp một bài thơ
Vô tư lũ trẻ say mơ cánh diều
Mái tranh khói quyện mây chiều
Thơm mùi rạ mới, lúa nhiều đầy kho
Quê tôi một thời ấm no
Dân hiền hòa với câu hò ca dao
Biển, sông xanh ngát một màu
Thiên nhiên trù phú, đất giàu phù sa

Rồi tháng 4 năm 1975 qua
Quê tôi xơ xác cửa nhà ly tan
Dân nghèo đói rách lầm than
Cơm ăn độn với sắn, lang thường ngày
Dân làm lao động khổ sai
Đấp đê, dỡ đất cuốc cày thay trâu
Ruộng vườn, nhà cửa tịch thâu
Thi đua lao động công đầu Đảng khen
Sống thì lừa lọc bon chen
Đầu trần chân lội đất phèn ruộng sâu
Mỗi năm vài thưóc vải nâu
Che không đủ kín cái bầu cỏn con
Quê tôi mảnh đất không còn
Ruộng xanh bát ngát cười giòn trẻ thơ
Trẻ thời thất học bơ vơ
Phụ cha, giúp mẹ dật dờ mắt nai
Người dân di tản nước ngoài
Cầu mong tìm được một ngày tự do
Cầu mong áo ấm cơm no
Quê tôi ngày đó, bây giờ đìu hiu.

 

Nguyệt Vân

Tháng 4/20/11

...................................................................

Cao Ngọn Cờ Vàng

(Họa theo tập thơ Cao Ngọn Cờ Vàng của nhà thơ Việt Tâm)

Cao Ngọn Cờ Vàng !
Cao Ngọn Cờ vàng !
Ngàn năm sau âm vang còn lưu mãi.
Khí hùng thiêng, bất tử VIET NAM ơi!

Tôi đã đọc qua từng trang thơ đó
Hiểu lòng anh cao cả Ngọn Cờ vàng
Khí hào hùng lòng hận vẫn chưa tan
Của một thuở hiên ngang màu áo chiến

Tôi đã hiểu đời trai trong thời chiến
Yêu quê hương hơn chính bản thân mình
Không ngại ngần gì hai chữ hy sinh
Đem xương máu tô màu cờ bất khuất!

Cao Ngọn Cờ Vàng lòng anh thúc giục
Đứng hiên ngang không khuất phục kẻ thù
Mượn lời thơ, ngòi bút tự tình ru
Nêu chí khí, đầu đội trời, đạp đất.

Của kẻ sĩ gióng lên hồi trống giục
VIET NAM ơi! Yêu qúy Ngọn Cờ Vàng!
Hồn núi sông réo gọi những âm vang
Bao xương máu điểm tô thêm rực rỡ

Từ bé thơ khi tôi còn đi học
Bài quốc ca vang quyện ngọn cờ vàng.
Tôi yêu lắm qua từng trang sách học
Và hiểu thêm ý nghĩa của màu cờ

Anh hùng tử, nhưng khí hùng bất tử
Câu ngàn xưa, truyền mãi đến đời sau.
Trong lòng tôi cờ vàng mãi vươn cao
Quê hương mất nhưng màu cờ còn đó.

Tôi còn nhớ người chiến binh gục ngã.
Màu cờ vàng bao phủ lớp áo quan
Ý nghĩa làm sao hai chữ Vinh Quang
Máu anh đổ cho màu cờ Vĩnh cửu.

Rồi anh nằm yên và anh đã ngủ
Triệu, triệu người tiếp nối bước chân anh
Nhưng anh ơi, giấc mơ đã không thành
Màu cờ ấy lạc loài theo số phận.

Khắp năm châu màu cờ đang tung cánh
Đang sục sôi dòng máu nóng căm hờn
Hẹn một ngày về đòi lại giang sơn
Tung trong gió màu cờ vàng bất tử.

Tôi và anh cùng chung lòng gìn giữ
Màu cờ vàng phất phới giữa hoàng hôn
Mượn nét son, ghi dấu ấn tâm hồn
Mượn vần thơ rạng ngời nung chí khí.

Bao nhiêu năm trong tim và trong trí
Trong thịt xương đã thắm máu cờ vàng.
Ta nghển đầu và ưỡn ngực hiên ngang
Hoan hô VIET NAM cờ vàng bất tử!

Nguyệt vân

.......................................................................

Biên Giới Vô Hình
(Thân tặng người Anh trường Thủ Khoa Huân)



Anh thuộc người bên kia chiến tuyến,
Em bên này chiến tuyến
Cách nhau hàng nghìn cây số
Nhưng anh và em chẳng ai khát máu
Chúng mình đều từng cầm phấn
Đứng trên giảng đường
Nói về chiến tranh về cuộc đời xáo trộn

Đất nước bình an không khói súng
Anh phải nằm giữa xà lim
Vì một lý tưởng « trung dung »
Em đứng trên giảng đường
Của đất nước mới hết chiến tranh
Thấm hiểu hơn giá trị hai chữ tự do
Và em biết một biên giới vô hình tồn tại
Giữa người Bắc người Nam
Khi biết còn những trại học tập
Dành cho người phía bên kia chiến tuyến.

Chúng ta trở thành bạn nhờ chữ a còng
Giữa thế giới tự do
Không gì ngăn cản
Nhưng em càng hiểu thêm
Biên giới vô hình mãi luôn tồn tại
Như vĩ tuyến 17 xưa kia chia cắt hai miền
Vì những nghi ngại và vực ngờ không dám nói.

Em tự hỏi sao chúng mình không làm cách mạng
Xóa đi biên giới vô hình dù biết rằng sẽ gặp hiểm nguy

Kẻ đi đầu bao giờ cũng là con thí mạng
Nếu không ai đi đầu,
Làm sao xóa tan biên giới ?

Biên giới vẫn còn
Nếu chúng mình đều là kẻ hèn run sợ
Chữ a còng chưa tải được hết chữ tin
Nên tình chưa đủ lớn
Để làm cách mạng
Phải không anh người bên kia chiến tuyến?
Chẳng nhẽ chúng ta muốn xích lại gần nhau
Phải thiền luôn lý tưởng của mỗi chúng ta
Mới xóa nhòa biên giới ?

TTD

...........................................................................

Ba Mươi Năm



Chiều len mái tóc
Mưa khóc một mình
Đông qua phố lặng thinh
Khúc nhạc tình lạc giọng 

Ba mươi năm, mỏi mắt nhìn cố quận
Áo vàng xưa một thưở lộng trời xanh
Guốc gỗ khua con đường dài canh cánh
Sỏi đá cùng mòn mỏi nắng vàng hanh

Mimosa mong manh
Ngọt thơ tình em dệt 
Êm đềm chiều Đà Lạt
Mây trắng miệt mài trôi
Ngọn thông già đơn côi
Bên đồi Cù thấp thoáng 

Rồi một hôm, giặc tràn về hốt hoảng
Khúc rẽ đời tan tác giữa dòng sông 
Nhạc trổi khúc buồn
Lệ tuôn bối rối 
Em lặng lẽ cùng đoàn người bước vội
Giữa tiếng bom, mìn, đạn nổ tung bay 
Tiếng khóc nghẹn ngào rơi
Lầm than đày đọa kiếp 
Em theo họ đi qua thành phố khác
Tưởng sẽ về khi đất nước bình an
Nhưng ...
Đất Mới mở toang
Đón chào người thất nạn 
Ba mươi năm, những bẽ bàng, phiền muộn
Cũng đi qua theo nắng sớm, mưa chiều 
Em ở đây, có muôn vạn tình yêu
Có nhà ở, có việc làm, thường nhật 
Mùa Thu lất phất
Vàng lá rụng bay 
Đông đến đóm lửa say
Xuân mơ đầy mộng ước 
Hạ về trong tiếng hát
Thần thoại hiện ban trưa
Câu hát Mẹ ầu ...ơ ...!
Ru con từng nhịp võng 

Ba mươi năm!
Tóc ươm màu mây trắng
Em vẫn hoài ngọn gió gởi tình xa 
Em mơ ngày
Dân hát khúc hoan ca

Hạnh Phúc thật tình trên Đất Mẹ 
Tiếng đàn rung nhẹ
Khe khẽ giữa đêm
Em cầu nguyện bên đèn
Cho Việt Nam Cho Nhân loại
Cho những người nghèo đói
Trong tay Đấng Bình An!

Ba mươi năm!
Mơ một ngày trở lại
Giữa Thanh Bình, Hạnh Phúc và Tự Do

Nhưng, than ôi
Ngày ấy...chẳng bao giờ
Bầy qủy Đỏ còn tay quơ chém giết
Thương thân phận đàn con nước Việt
Đến bao giờ quật khởi dựng non sông 
Cờ Việt Nam bay phất phới, nở tung
Một Việt Nam hùng cường trở lại

Thức trắng đêm nay
Chắp tay cầu nguyện...

Linh Đắc

..............................................................

Toàn Dân Nổi Dậy - Tổng Nổi Dậy

 

Hãy đứng dậy, toàn quân dân cả nước ,
Lửa căm hờn đã bùng phát khắp nơi .
Quyền tự do bị tước đoạt lâu rồi.
Đã đến lúc ta phải đòi quyền sống .

Lửa Hà Nội Thái Hà đang bừng sáng ,
Đi tiền phong trước họng súng giặc thù,
Như sóng thần tức nước sẽ vỡ bờ,
Trôi nuốt sống bọn giặc Hồ vẫy chết.

Hãy đứng dậy toàn quân dân đoàn kết 
Nắm tay nhau ta nối kết tình thương
Luôn đề cao cảnh giác bọn bất lương,
Gây đổ máu sân giáo đường thánh địa.

Hỡi các bạn nam nữ sinh giới trẻ,
Là mầm non của thế hệ tương lai.
Hãy tiếp tay thắp ngọn đuốc sáng ngời ,
Sao hèn nhát sống mãi hoài bóng tối ?

Đường dân chủ thênh thang rất khó tới,,
Không ai cho, tự tìm lấy mà đi .
Bọn Cộng nô đần độn chúng ngu si
Sao ta mãi tin những gì nói láo. 

Hãy nhập cuộc dầu bên lương hay đạo
Là bạn dân hay bộ đội, thương gia
Hãy xuống đường, ủng hộ xứ Thái Hà 
Đòi trả lại quyền Tự Do Dân Chủ.

Trung ương đảng bọn người vô liêm sỉ
Giàu kếch xù tư bản đỏ Satan
Bịp đồng bào hút máu mủ nhân dân
Hại đồng đội sẽ đến phiên giết bạn.

Hãy can đảm phanh phui muôn sự thật
Để mọi người biết phân biệt trắng đen .
Đảng cầm quyền luôn ăn cướp của dân
Bán phụ nữ, bắt lương dân đối kháng.

Tại hải ngoại, các hội đoàn, chính đảng
Chia nhiều phe mang kiếp sống lưu vong ,
Đấm đá nhau đau xót nhục quê hương .
Hãy đoàn kết ta chung lòng diệt Cộng.

Giờ đã điểm, không ngồi chờ sung rụng ,
Không chùm mền giao khoán trắng cho ai ?
Các bạn ơi, ta tự cứu ta thôi
Chẳng thà chết không chung trời Cộng Sản.

Oct.5/08
NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

.....................................................................

Ai cõng rắn cắn gà nhà? Ai rước voi về giày mả tổ?

Rắn là ai hôm nay đã rõ *
Nhưng tên nào cõng rắn cắn dân ta
Và tên nào rước voi về đạp mả cha
Đó là chuyện mà dân muốn biết
Kẻ nào đây?
 
Trương Tấn Sang không biết
Nguyễn Tấn Dũng không biết
Nguyễn Sinh Hùng không biết
Nguyễn Phú Trọng vẫn nói rằng không!
Bộ chính trị đảng cộng sản vẫn một lòng chối bỏ!
Tụi nó không biết nhưng nhân dân đã rõ
Tên nào đảng nào bỏ mẹ bỏ cha
Bỏ quê hương làng nước ông bà
Bỏ tổ quốc bỏ nhân dân nòi giống
Cõng rắn cắn gà nhà
Rước voi về giày mả tổ
Ai vào đây nếu không phải là ông tổ đảng cộng sản Việt Nam
Hồ Chí Minh chính là kẻ đầu đàn
Làm chuyện đó với công hàm 1958
Họa trước mắt nhưng đàn em đâu có ngán
Vẫn còng lưng cố rước Hán vào nhà
Năm 1990 để cứu đảng ta
Nguyễn Văn Linh làm nài cho voi Trung Quốc
Rước Giang Trạch Dân vào xem trước biển Hội An
Quyết chí theo cha Nông Đức Mạnh với 16 chữ vàng
Cộng thêm 4 tốt đưa Việt Nam vào vòng lệ thuộc
Nguyễn Phú Trọng hôm nay cùng một guộc
Với "Thỏa thuận cấp cao" đã ứng trước cho Tàu 
Non nước Việt - Để mai sau làm thái thú
Đảng cộng sản và những tên lãnh đạo chóp bu
Chính là kẻ nội thù phản tặc
Là những tên nối giáo cho giặc
Cõng rắn cắn gà nhà
Rước voi về chà mả tổ
 
 
 
................................................................................................
 
Một Khung Trời, Hai Hình Ảnh
 
 
(Gởi các cô gái Thanh Niên Xung Phong  chặn biểu tình ngày 22-7-2012 tại Hà Nội)

Đêm nay về em kể gì với mẹ?
Sáng hôm nay con đi chặn biểu tình
Theo lịnh Đảng, Đoàn Thanh niên của "Bác"
Mẹ thở dài rồi ngoảnh mặt làm thinh

Trong mâm cơm em khoe gì với bố?
Sáng hôm nay con đi chặn biểu tình
Bố bỏ đũa, miếng cơm còn trong miệng
Rồi đứng lên, ra hiên đứng một mình

Tối hôm nay em kể gì cho bé?
Sáng hôm nay chị đi chặn biểu tình
"Vì sao thế?" em thơ ngơ ngác hỏi
Không trả lời, chị cúi mặt làm thinh

Lần hẹn tới kể gì cho anh nhỉ?
Cuối tuần qua em đi chặn biểu tình
Tay anh nắm bỗng buông ra hờ hững
Cả đoạn đường, hai đứa chỉ làm thinh

Năm học tới em kể gì cho bạn?
Mùa hè qua tao đi chặn biểu tình
Đám bạn bỗng ngước nhìn em xa lạ
Rồi dang ra, bỏ em lại một mình

Đi theo Đảng em được gì em nhỉ?
Thêm cô đơn bởi đi chặn biểu tình
Thêm xấu hổ đứng vào hàng phản quốc
Theo giặc Tàu, nên nhân thế mới khinh

Nhưng em ạ, nhìn hình em cúi mặt,
Tôi thương em, dẫu em chặn biểu tình
Chút tự trọng đã làm em xấu hổ
Nên cúi đầu, em buồn bã làm thinh

Em tôi ơi, màu thanh thiên thánh thiện
Nhớ lần sau đừng đi chặn biểu tình
Đừng nhẹ dạ tin theo lời của quỷ
Mà quay lưng đối mặt với dân mình

Em tôi ơi, giặc Tàu đang xâm lấn!
Xuống đường đi, cùng các bạn biểu tình
Siết tay lại cùng toàn dân ngăn giặc
Thoát đêm dài rồi sẽ tới bình minh

Em tôi ơi, quê hương cần em lắm!
Tuổi thanh xuân rường cột của nước nhà
Dùng trí thức để tìm ra lẽ phải
Đừng u mê mà thẹn với Hai Bà!

SD, 23-7-2012
.........................................................................................
 
Ngươi Là Ai (2) ?
 
 
Ngươi là ai? Sao làm điều ngang trái
Sao cấm người tranh đấu vì quê hương?
Sao không cho dân chúng được xuống đường?
Để Tàu Cộng chiếm Hoàng Sa, đất biển
 
Ngươi là ai? Sao làm điều đê tiện
Bây cúi đầu làm nô lệ Tàu bang
Bây ra tay bắt bớ thật ngang tàng
Bây nhắm mắt nhìn Tàu bang xâm lấn
 
Ngươi là ai? Làm dân tình nổi giận
Họ xuống đường bày tỏ nỗi niềm đau
Nhìn quê hương xé nát sao cúi đầu?
Bây cai trị dân tình thêm đau khổ
 
Ngươi là ai? Là phường theo giặc đỏ
Là côn đồ, là quỷ dữ ma vương
Kể từ khi bây chiếm lấy quê hương
Thương Tổ Quốc đang rơi vào tay giặc
 
Hãy thức tỉnh nhìn dân tình khao khát
Đừng đứng nhìn khi đất Nước lầm than
Nhìn Cộng nô dâng hiến cả Giang san
Khi quê Mẹ mai sau không còn nữa...
 

Nguyễn Vạn Thắng

............................................................................................

Lòng dân ý đảng

 
Giặc đến nhà ta nhốt dân yêu nước
Lập bàn thờ hương án rước bắc phương
Rượu mao đài thay thế súng gươm
Tình hữu nghị xóa biên cương hải đảo
 
Hờn 79 chiến bào chưa rã mục
Căm Lão Sơn cây cỏ vẫn còn đau
Hồ Cẩm Đào Nguyễn Phú Trọng ôm nhau
Non nước Việt ngàn năm sau ghi hận
 
Hoàng Trường Sa ngày đêm giông bão
Phùng Quang Thanh áo mão tri ân Tàu
Tướng thế này mà giữ nước được sao
Đâu Thường Kiệt với Bình Ngô Đại Cáo
 
Rừng Tây nguyên bụi tung vàng bô-xít
Ải Nam Quan mờ mịt bóng Phi Khanh
Cờ sáu sao lớp lớp Thăng Long thành
Phủ chủ tịch dật dờ hồn tử sĩ
 
Đảo Gạc-Ma đảng đưa quân ra thí
Vịnh Cam Ranh rước quỷ nhập bàn thờ
Huế Sài Gòn Hà Nội Cần Thơ...
Hồn Đại Việt đến bao giờ tỉnh thức
 
Oán Bạc Liêu đỏ bừng lên rừng rực
Hận Văn Giang treo lơ lửng giữa trời
Oan Văn Vương tan nát cả cuộc đời
Quê hương hỡi đến bao giờ mới biết!
 
Sóng Cửu Long 4000 năm còn vỗ
Nước Hồng Hà thiên cổ còn trong
Dân tộc Việt dòng giống Tiên Rồng
Đâu có thể đến thời Hồ đoạn kiếp
 
Nước Nam ta không thiếu gì hào kiệt
Con Trưng Vương cháu Hưng Đạo Quang Trung
Họ đã đang mài kiếm giương cung
Chờ một trận thư hùng sống mái
 
Hội nghị Diên Hồng biết bao giờ dựng lại!
Khi nội thù còn lèo lái quê hương
Diệt Chiêu Thống chính là con đường
Duy nhất đúng vinh quang cho nước Việt
 
 

............................................................................................

Lửa Của Mẹ

Lửa! Lửa! Lửa!

Lửa uy vũ phá toang vòng sinh-tử

Lửa ngời sáng chói rạng suốt lịch sử

Lửa hóa thân Người Mẹ Tạ Phong Trần

Lửa rung  động cùng đau thương Tổ Quốc!

Chị thấm hiểu tận nhục nhằn lần giặc tràn chiếm biển

Mẹ gánh chịu nỗi oan hờn khi dân mất đất

Ôi linh thiêng thay giòng máu kết Mẹ-Con

Con lao ngục- Mẹ tự hiến phá xiềng xích với lửa!

Hãy biết đau!

Người người hãy biết đau

Chập sôi bỏng từng phần thịt da trong vũng lửa

Hãy biết đau

Người người hãy biết đau

Xót uất hận khi nước mất

Mất vùng trời,

Mất vịnh biển!!

Không thể lặng im

Không thể ngồi yên

Người chỉ có một đời để sống

Dân chỉ có một quê hương để chết

Lớp lớp đứng lên

Hỡi chị,

Hỡi anh..

Chúng ta thở với Trái Tim

Người Mẹ Hóa Thần từ Lửa.   

 

Ngày 30 tháng 7

Của Người Mẹ Tạ Phong Trần

Phan Nhật Nam

..................................................................
 
Tình Thư Tháng 7 Gởi Người Sàigòn Và Hà Nội
 

Kính dâng : Đức Đệ Ngũ Tăng Thống cùng Chư Tôn Hội Đồng Lưỡng Viện.
Thương mến gởi tất cả Đoàn Sinh và Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Việt Nam trong và ngoài nước.
Ưu ái cho Gia Đình Phật Tử Thừa Thiên.
 
Ta chờ cả một tuần, sau ngày đầu tháng Bảy (1.7)
Chờ những yêu thương, những hờn giận gởi về,
chờ trách móc, chê bai, u buồn và phẫn nộ,
chờ cả nụ cười trong uất hận tái tê.

Ta gom lại để tâm tình cùng tháng Bảy
Tháng Bảy là gì em có biết không em
1 tháng 7 : “Sài gòn ơi ! ta mất người như người đã mất tên” (1)
1 tháng 7 : Mặt trời Trung Hoa đã rụng (2)
Và 1 tháng 7 vang rền Sư Tử Hống :
“Lời Kêu Gọi Xuống Đường cứu lấy Non sông” (3)
Người cho thất bại, kẻ nói thành công
vậy thất bại hay thành công là gì đây em nhỉ :

Đài Thánh Tử Đạo xưa trầm hùng kỳ vỹ
Nhưng bốn bề bị vây kín kẽm gai
Cầu Trường Tiền công an cấm vãng lai
Đường Lê Lợi dân phòng canh dày đặc.
Chùa Thống Nhất bị bao vây nghiêm ngặt
Nhà anh em bị canh gác bốn bề.
Về sao được mà về đây em nhỉ.

Nhưng lời nguyền của những người tri kỷ,
đã hẹn thề nên cương quyết không lui :
 
Tam quan Chùa Bảo Quốc,
trở thành một ngày vui :
không đi được,
Ôn Thiện Hạnh ngồi tọa kháng.
Hàng trăm công an bao vây đều nghe Ôn thuyết giảng :
 
Tàu Cọng Xâm lăng, Việt Cọng đê hèn
Để khổ đau lên muôn vạn dân đen
Các anh là ai mà cấm biểu tình, khủng bố,
Anh là người Việt Nam,
các anh và tôi, những người cùng tiên tổ
sao đành lòng bán nước hại dân.
 
Lời tọa kháng kia đã lan khắp xa gần
Vùng Lịch Đợi xôn xao
Phường Vĩnh Ninh âm ỷ.
Tinh thần xuống đường đã lan về đây rồi em nhỉ
Đâu chỉ cần Đài Kỷ Niệm xưa.

Thượng nguồn Sông Hương con nước vỗ bờ.
Vị Sư già Tánh Nhơn gieo mình xuống giòng sông chảy xiết,
thoát khỏi vòng vây của bọn hung tàn.
 
Dân chúng bàng hoàng,
núi rừng ngơ ngác
Vì đâu ? Vì đâu ?
 
Vì đất nước sắp biến thành “bãi bể nương dâu”
Nên Thầy đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.
Như làn gió cuộn mình trên sóng nước
Ai cũng nghe cũng biết đến biểu tình.
Vậy cần chi phải đến chốn Thần Kinh
Chốn thâm sơn cũng biểu tình với người Thầy nhân hậu.

Và bên giòng Bồ Giang yêu dấu
Chùa Long Quang nghiêm mật mơ màng
Bỗng chiếc xe ben của nhà nước chắn ngang
84 tuổi Ôn làm sao ra được.
Chư Tăng leo tường, chui hàng rào xuôi ngược
liền bị công an áp tải vào Chùa.
 
Thị xã Hương Trà, Thị trấn Phong Thu,
từ dưới Sịa lên tận vùng Tứ Hạ :
 
bất kể thân quen, bất cần xa lạ,
ai cũng hỏi han nhau về sự cố Long Quang :
sao lại xe ben với hàng chục công an
gây náo động chốn thiền môn an tĩnh ?
À…vì Ôn và Chư Tăng lên Tỉnh,
để biểu tình chống bọn ngoại xâm.
Nhưng bị công an chặn ngõ, ngăn sông,
nên Ôn phải ngồi nhà cầu nguyện.
 
Và cứ thế mỗi người một chuyện,
lan truyền khắp ba huyện Bắc Thừa Thiên.
Diễn đàn Biểu Tình là đó nghe em
đã đánh thức lòng người tới hang cùng ngõ hẻm
Vậy ta với em đâu cần đến được Đài Kỷ Niệm,
mà ta Biểu Tình khắp mọi chốn mọi nơi

Con đường Phan Chu Trinh lắm bụi, đông người,
đã chứng kiến Chư Tăng Chùa Phước Thành bị Công An vây hãm.
Thầy Chí Thắng đã đưa cao tấm bảng :
Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.
Chính quyền An Cựu hiểm ác, hung tàn,
mà Biểu Tình lại diễn ra chính nơi họ ngang nhiên khủng bố.

Phường Thủy Xuân cũng biểu tình rầm rộ,
khi An Tĩnh Thất, Thầy Thiện Tánh bị bao vây.
khi Chùa Bảo Quang Ôn Chơn Niệm với Quí Thầy,
bị công an bồng về Chùa, không cho đến Đài Kỷ Niệm.
Khi Chùa Thọ Đức Thầy Chơn Phương gặp nguy hiểm,
công an khóa Chùa, dân chúng hoang mang.
Một đồn mười, rồi mười lại đồn trăm,
không khí xuống đường vang khắp đồi núi,
rung chuyển không gian đến tận mọi nhà.

Và bây giờ đến lượt chúng ta :
nhà nhà bị vây người người bị cản.
Một Hồ Nguyên Minh Ý mới sinh, con thơ còn đỏ hỏn ,
mà công an mắc võng gát tròn đêm.
Dù chỉ một con, chân yếu tay mềm,
dù mới chỉ tập tành làm Huynh Trưởng . (4)

 
Thì thử hỏi Ông Trực, Trưởng Ban Hướng Dẫn,
ông Quận Tề, Quận Tiến, Quận Bông,
ông Quận An, Quận Hiếu, Quận Đạo với Phượng Hồng
cả Ông quận Mộng nơi Giạ Lê, Hương Thủy. (5)
 
Công An, Chính Quyền, Dân phòng bao vây các anh quá kỹ,
cùng hàng ngàn Huynh Trưởng với Đoàn Sinh.
Vậy làm sao chúng ta đến Đài Kỷ Niệm để biểu tình,
vậy mà tất cả chúng ta đều làm được :

Ta vẫn nhớ hơn bốn năm về trước(6)
Lời Biểu Tình Kêu Gọi Tại Gia
Thì giờ đây tất cả chúng ta
Đang thực hiện Lời Thiêng Liêng của Ông Già Đệ Ngũ.

Hỡi Anh Chị Em
Đâu phải cần chúng ta đầy đủ,
về tại Đài Kỷ Niệm để Biểu Tình,
mà Biểu Tình là vạn trạng, muôn hình,
mà tinh thần còn cao hơn hình thức.

Vậy có chi để chúng ta buồn bực,
khi biểu tình thất bại giữa thành công.
Khi phố phường tới ngõ hẻm hang cùng,
ai cũng biết Việt Nam sắp mất nước,
ai cũng biết chính quyền nhu nhược,
đàn áp biểu tình là đồng lõa với xâm lăng.

Ta viết Tình Thư Tháng Bảy giữa trăng rằm,
tạ ơn người Sài Gòn cùng Hà Nội,
1 tháng 7 chúng ta cùng chung lối,
một tấm lòng giữa muôn vạn tấm lòng.

Cố Đô Mùa An Cư Kiết Hạ PL 2556
Tháng 7 năm 2012
 
Lê Công Cầu
 
GHI CHÚ :
(1) Ngày 1.7.1976 Tổng Bí Thư Đảng Cọng Sản Việt Nam Lê Duẫn chỉ đạo cho Quốc Hội Nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa đổi tên Sài Gòn thành Thành Phố Hồ Chí Minh, ngày 2.7.1976 Ông Trường Chinh, Chủ Tịch Quốc Hội ra Quyết Định nêu trên.
(2) Ngày 1.7.2012 là ngày kỷ niệm 90 năm thành lập Đảng Cọng Sản Trung Quốc.
(3) Ngày 1.7.2012 Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ ban hành Lời Kêu Gọi Toàn Dân Biểu Tình Chống Trung Quốc xâm lược.
(4) Một em Huynh Trưởng tập sự ở Thị Trấn Tứ Hạ, Huyện Hương Trà.
(5) Tên các Huynh Trưởng Đại Diện Ban Hướng Dẫn GĐPT tại 8 Quận, Huyện của Tỉnh Thừa Thiên.
(6) Ngày 29.3.2009, Đức Đệ Ngũ Tăng Thống ( khi ấy Ngài đang là Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đao GHPGVNTN ) ban hành “Lời Kêu Gọi Biểu Tình Tại Gia và Bất Tuân Dân Sự”./.

.........................................................................................

Tôi Đã Khóc

Tôi đã khóc từ khi rời lòng mẹ       
Sợ hay mừng đời đã tiếp nhận tôi
Và từ đó một hình hài nhỏ bé        
Lớn khôn dần ngọt sữa mẹ thơm môi   
         
Tôi đã khóc mẹ dãi dầu cơ cực         
Vì cha còn nặng nợ bước chinh nhân           
Nghĩa hy sinh trong tim người thắm rực     
Dưỡng dục con còn lận đận nuôi chồng
 
Tôi đã khóc mẹ ra đi vĩnh viễn    
Bởi giặc về cày nát xóm thôn  
Những đạn pháo vô tình gây tai biến           
Người đớn đau quằn quại trút linh hồn   
 
Tôi đã khóc tối ba mươi hôm đó       
Tháng tư buồn vụn vỡ bảy mươi lăm   
Những con tàu vượt trùng dương sóng gió      
Chở bao người mang thống khổ hờn căm      
 
Tôi đã khóc được tin anh ngã gục       
Trong trại giam cải tạo tận Miền Trung
Muời mấy năm, niềm tin không rã mục  
Chí kiên cường khó lay động chuyển rung
 
Tôi đã khóc cảnh quê nhà điêu đứng 
Mỗi địa danh mang chiến sử oai hùng           
Đã bao đời ông cha ta gầy dựng               
Nay còn chăng những hoang phế tàn vong      
 
Tôi đã khóc suốt quãng đời lưu lạc   
Khóc cho người và khóc cả cho tôi     
Bao tang tóc, bao lầm than dân tộc          
Đoạn trường này còn khóc mãi khôn nguôi 
 
Dư Thị Diễm Buồn
 
..........................
 
I Have Cried
 
 I began to cry on coming into this world here,
When life received me, anyhow for joy or for fear;
And thenceforth a small shape, this, has through skips
Grown up out of Mom’s sweet milk and scented lips.
         
I wept witnessing my Mom so poor and miserable
While my Dad was doing his soldier’s duty venerable.
Her sense of sacrifice she kept her heart warm to arouse,
Bringing up their kids and also catering to her spouse.

I then had to moan when my Mom passed away
As the enemy came to hamlets destroy and people slay,
The insensible bullets and shells to human bodies sever:
How she writhed in agony to part from us for ever.

I also sobbed that night, defeated by the hostile drive,
Of the broken April thirtieth, nineteen seventy five.
The frail boats crossed the windy and wavy ocean
To carry those souls with resentment-filled emotion.

I again mourned for my brother who deceased
In the Central Region’s prison, ill-treated like a beast;
Over ten odd years his belief had become perpetuation,
Thus had not been shaken by the adverse situation.

I have lamented seeing our homeland distressed,
Each place-name a majestic feat – They are so blessed.
Thru many generations our ancestors’ proud display
Now remains, alas! if not decline, mere decay!

I have bewailed all my adrift life – For them, for you,
I have cried for my compatriots and for myself too.
Deaths and grief aim at our people’s heart to rend,
In this poor plight I might continue to cry without end.

Translation by THANH-THANH
........................................................................................................
 
Những Tấm Thẻ Bài
 
 
Nghe đâu đây tiếng hờn trong gió
Vọng từ lòng đất lạnh nghĩa trang
Trên tàng cây, chiếc lá, vươn theo khói nhang
Từng tấm thẻ bài nay nằm yên trong lòng đất . . .
 
Hởi anh linh người lính hữu-vô-danh
Ngày anh mất, bao giờ, ở đâu ai có nhớ!
Nhiều quá, anh đã hy sinh quá nhiều
Cho quê hương qua bao điêu linh thống khổ . . . 
 
Các bạn ơi!  Những người còn sống sót
Chiếc áo hoa  . . . lạc rừng
Cánh sắt, hoa dù . . . lạc gió
Con tàu trùng dương . . . lạc bến
Đôi chân, cánh tay, miệt mài . . . anh để lại nơi đâu
Non cao?  Rừng sâu?  Đồng hoang?  Góc bể chân mây?
Quê hương ơi!  Nay biết phương nào!
 
Uống đi anh, rượu nồng tình chiến hữu
Mắt anh mờ có còn thấy tôi không?
Tai anh ù vì tiếng bom đạn, tù gông
Chân không còn  . . . lấy gì đâu để mỏi
 
Anh uống đi, mai này xa anh rồi
Chút rượu thôi, cho trôi tủi buồn đời
Tôi còn đôi chân, nhưng sao thấy rụng rời
Còn đôi mắt, nhưng mờ nhòe vì dòng lệ
 
Người nằm đó!
Anh còn đây! 
Tôi trên từng mây trở về xứ lạ
Tấm thẻ bài, xin giữ lại đến lúc tàn hơi . . .
 
Phạm Văn Hòa

.....................................................................

Thơ Thái Bá Tân - Công an và bọn tởm

Vứt mẹ cái khẩu hiệu 
Còn đảng là còn mình. 
Thế mai kia đảng chết, 
Không lẽ mày quyên sinh?... 

 
Nói với cháu rể
 
1.
 
Mày rót bác cốc nước, 
Rồi bác nói điều này. 
Năm ngoái bác phản đối, 
Không cho cháu lấy mày. 
 
Vì sao ư? Đơn giản 
Vì mày là công an. 
May, giờ bác vẫn thấy 
Mày ngoan, hoặc còn ngoan. 
 
Công bằng ra mà nói, 
Công an cũng chẳng sao. 
Hơn thế, còn cần thiết, 
Nhưng chẳng hiểu thế nào 
 
Giờ lắm đứa tệ quá, 
Đạp vào mặt người ta, 
Còn giở các trò bẩn, 
Đánh đập cả đàn bà. 
 
Giả sử, mai “dự án” 
Nó cướp đất nhà mày, 
Mày có để lặp lại 
Vụ Vân Giang gần đây? 
 
Vợ mày đang có chửa. 
Bác mừng cho chúng mày. 
Nếu có đứa đạp nó, 
Mày sẽ nghĩ sao đây? 
 
Lại nữa, bác bị bắt, 
Mày cứ nói thật lòng, 
Người ta bảo mày bắn, 
Mày có bắn bác không? 
 
Mà bác thì mày biết, 
Như mấy lão nông dân, 
Làm sao mà “thù địch”, 
Mà “phản động”, vân vân. 
 
Nói thật cho mày biết, 
Bác yêu đất nước này, 
Người Văn Giang cũng vậy, 
Hơn gấp vạn chúng mày. 
 
Vứt mẹ cái khẩu hiệu 
Còn đảng là còn mình. 
Thế mai kia đảng chết, 
Không lẽ mày quyên sinh? 
 
Bác là người ngoài đảng. 
Mày vào đảng, không sao, 
Miễn là mày thực sự 
Vì quốc dân, đồng bào. 
 
Mày thừa biết chúng nó, 
Cái bọn “vì nhân dân” 
Đang ăn cướp trắng trợn, 
Pháp luật chúng đếch cần. 
 
Sống ở đời, cháu ạ, 
Có nghề mới có ăn. 
Làm công an cũng được, 
Nhưng phải nhớ vì dân. 
 
Mà dân là bố mẹ, 
Là bác, là vợ mày. 
Chứ mày nghe bọn xấu 
Làm ngược lại là gay, 
 
Là có tội, cháu ạ. 
Chưa nói chuyện ở đời 
Có cái luật nhân quả, 
Tức là luật của trời. 
 
Nhân tiện đây bác kể, 
Chỗ bác cháu thân tình, 
Một câu chuyện của Phật, 
Cháu nghe mà ngẫm mình. 
 
2. 
 
Có nhân thì có quả. 
Đó là luật của Trời. 
Cũng là luật của Phật, 
Ứng nghiệm với mọi người 
 
Một lần, khi giảng pháp, 
Với tôn giả, sư thầy, 
Phật Thích Ca đã kể 
Một câu chuyện thế này. 
 
Có một con bò nọ, 
Nhân khi vắng người chăn, 
Đã xuống ăn ruộng lúa 
Của một người nông dân. 
 
Ông này rất độc ác, 
Tức giận, mắng con bò: 
“Tao vất vả, nhịn đói, 
Mà mày thì ăn no. 
 
Mày phải trả giá đắt. 
Tao sẽ cắt lưỡi mày, 
Để mày phải ghi nhớ 
Không ăn lúa từ nay.” 
 
Nói đoạn, ông cắt lưỡi 
Con bò này đáng thương. 
Nó không hiểu, nghĩ lúa 
Là loại cỏ bình thường. 
 
Còn ông nông dân ấy 
Sau sinh ba người con, 
Tất cả đều khỏe mạnh, 
Cả thể xác, tâm hồn. 
 
Có điều cả ba đứa 
Không ai hiểu vì sao 
Câm, suốt ngày lặng lẽ, 
Không nói được tiếng nào. 
 
Các thầy thuốc bất lực. 
Ông bố thì buồn lo. 
Và rồi ông chợt nhớ 
Chuyện xưa cắt lưỡi bò. 
 
Giờ hối thì đã muộn. 
Ở lành thì gặp hiền. 
Sống ác thì gặp ác. 
Mọi cái có nhân duyên. 
 
“Đời là thế, - Phật nói. - 
Xưa nay chưa có người 
Thoát được luật nhân quả. 
Bởi đó là Luật Đời.” 
..........................
 
Bọn Tởm
 
Ngẫm người xưa mà nể. 
Thúc Tề và Bá Di 
Nhường nhau mãi ngôi báu 
Không được, cùng bỏ đi. 
 
Sau, hai người lên núi, 
Chỉ sống bằng lá cây, 
Ghét nhà Chu, thà chết, 
Không ăn thóc nước này. 
 
Có người nói, cây lá 
Thuộc đất Chu Vũ vương. 
Hai ông không ăn nữa, 
Rồi chết, nghĩ mà thương. 
 
Giờ ta, cứ nói thẳng, 
Chẳng ai nhường ngôi nhau. 
Đồng chí, anh em đấy, 
Mà oánh nhau vỡ đầu. 
 
Còn cái bọn bên dưới, 
Bọn quan tham, mị dân, 
Chúng không chỉ ăn thóc, 
Còn ăn đất, ăn phân. 
 
Còn có một bọn nữa, 
Bọn có chữ giả mù, 
Giả câm điếc, lặng lẽ 
Ăn bổng lộc nhà Chu. 
 
Bọn này khôn lắm đấy, 
Khôn hơn chúng ta nhiều. 
Khi thời cuộc thay đổi, 
Theo gió, chúng đổi chiều. 
 
Ai muốn, tôi xin cá, 
Mà những một ăn mười, 
Rằng lúc ấy bọn chúng, 
Hăng hái hơn mọi người, 
 
Chúng chửi bọn đã chết, 
Mà chửi to, rất to, 
Và rằng chúng dân chủ, 
Suốt đời vì tự do. 
 
Giờ thì chúng, xin lỗi, 
Bận “chuyên môn” hàng ngày. 
Thế đấy, các bác ạ. 
Rất tởm là bọn này.
 
 
 
.....................................................................
 
Hương Linh Người Tù Mang Số Quân…
 
Kính dâng Hương Linh các Chiến Sĩ đã nằm lại Hoàng Liên Sơn
 
 
Bao năm vắng xa đã không trở lại
Gửi mẹ hiền đàn con dại cho em
Hoàng Liên Sơn đồi trọc những đêm đen
Đau đớn lắm thèm về nơi cắt rốn
 
Anh vẫn biết bạn nơi đây cùng khốn
Nắm xương tàn vùi dập chốn rừng hoang
Gió vi vu hòa nhịp khúc tương tàn
Thống khổ ngút ngàn đành sao gánh chịu
 
Hồn tử sĩ nơi đìu hiu giá lạnh
Tàn chiến tranh! Hòa bình lộng giả chân
Trọn kiếp người sống thác chỉ một lần
Gương tuẩn tiết ánh trân châu ngời sáng
 
Này em yêu! Dạy con đừng hờn oán
Tâm đối tâm tràn sức mạnh vô song
Thay đuốc thiêng soi sáng tận cõi lòng
Tỏ rạng ngời này giống dòng hào kiệt
 
Hài cốt “người tù” nung bầu nhiệt huyết
Thế hệ này tiếp nối đến ngàn sau
Người Việt Năm châu chung giọt máu đào
Luân lưu mãi nuôi màu cờ phất phới
 
Rồi đến một ngày Hòa Bình thật… tới!
 
Đoan Khánh
30.4.2011

.....................................................................

Trong mấy ngày gần đây, truyền thông đưa tin Trung Cộng quyết định thành lập thành phố Tam Sa (Hoàng Sa và Trường Sa) thể hiện tham vọng Đại Hán bá quyền, người VN chúng ta, dù ở bất cứ nơi nào...bằng mọi cách  bão vệ non sông cẩm tú. Sau đây, tôi xin giới thiệu bài phú 'Hoàng Sa nộ khí phú' của Kha Tiệm Ly, một người bạn ở miền Nam, bài phú quá hay ,hào sảng, khí tiết... như một lời đại hịch kêu gọi toàn dân tiếp tục theo dấu chân của Hai Bà Trưng,Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung...giết giặc. Bài phú được luật sư Lê Quốc Quân cảm khái nói rằng:

Vào lúc Trung Quốc đang thè lưỡi bò quyết tâm “liếm” sạch mặt tiền của Việt Nam chúng ta, xin đăng lại bài Hoàng Sa Nộ Khí phú của ông. Tôi coi đây như một chiếc kéo đại, dân tộc ta hai đầu dương lên, há miệng kéo và cắt “phập” đường “lưỡi bò” xấu xa đó.

Hoàng Sa Nộ Khí Phú

(Anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ)


Ngựa cũ quen đường,
Đĩ già lậm nết.
Việc phế hưng mỗi thuở khác nhau,
Mộng bá chủ bao đời y hệt!

Ta thấy ngươi,

Từ Đông Chu bị họa Thất Hùng,
Đến Hậu Hán bị xiềng Tam Quốc.
Đất Trường An thây chất chập chùng,
Bờ Vô Định xương phơi chất ngất!

Đã biết,

Hễ gieo chinh chiến là kín đất đau thương,
Nếu động can qua thì mịt trời tang tóc.

Vậy mà sao,

Chẳng lo điều yên nước no dân,
Lại quen thói xua quân chiếm đất?

Như nước ta,

Một dải non sông, nam bắc chung giềng,
Trăm triệu anh em, trước sau như nhất.
Hoàng Liên, Tam Đảo, Hồng Hà, Cửu Long , là máu là xương,
Phú Quốc, Côn Sơn, Trường Sa, Hoàng Sa là da là thịt.
Máu xương đâu lẽ tách rời,
Thịt da dễ gì chia cắt?
Mà là liền tổ quốc phồn vinh,
Mà là khối giang sơn gấm vóc.
Người trăm triệu nhưng vốn một lòng,
Tim một trái dẫu nhiều sắc tộc!
Nữ nhi chẳng thiếu bậc anh hùng,
Niên thiếu cũng thừa người kiệt xuất.
Mười năm phục quốc, gươm Lê Lợi thép vẫn sáng ngời,
Ba lượt phá Nguyên, sông Bạch Đằng cọc còn nhọn hoắt.
Thùng! Thùng! Thùng! Liên hồi giục, trống Ngọc Hồi hực bước tiến quân.
Đánh! Đánh! Đánh! Luôn miệng thét, điện Diên Hồng, vang lời sát thát.
Ải Chi Lăng, Liễu Thăng chết còn lạc phách kinh hồn,
Sông Nhị Hà, Sĩ Nghị chạy còn đứng tim vỡ mật.
Thoáng thấy vó câu Thường Kiệt, Khâm Châu ngàn dặm, không còn bóng quỉ bóng ma,(1)
Chợt nghe tiếng sét Đống Đa, Quảng Đông toàn tỉnh chẳng tiếng con gà con vịt. (1)
Hùng khí dù dậy trời Nam,
Nghĩa nhân lại tràn đất Bắc:

Thương ngươi binh bại, tàn quân về còn cấp xe ngựa rình rang (2)
Trọng kẻ trung can, hổ tướng chết vẫn được khói hương chăm chút.(3)
Mạc Cửu đem quân lánh nạn, chúa ta vẫn mở dạ đón người,
Hoa kiều mượn đất ở nhờ, dân ta vẫn chia cơm xẻ thóc.
Phúc cùng hưởng khi mưa thuận gió hòa,
Họa cùng chia lúc sóng vùi gió dập.
Giúp các ngươi như kẻ một nhà,
Thương các ngươi như người chung bọc!

Thế mà nay,

Ngươi lại lấy oán trả ơn,
Ngươi lại lấy thù báo đức!
Ăn đàng sóng, nói đàng gió, y như đĩ thúi già mồm.
Lộn bề ngược, tráo bề xuôi, khác chi điếm già bịp bạc.

Kéo neo tuần hạm, ào ào đổ bộ Hoàng Sa,
Quay súng thần công, ầm ỉ tấn công Đá Bắc.
Chẳng chấp hải qui,
Chẳng theo công ước.
Quen nết xưa xấc láo, giở giọng hung tàn,
Lậm thói cũ nghênh ngang, chơi trò bạo ngược.

Nói cho ngươi biết; dân tộc ta:

Từng đánh bọn ngươi chỉ với ngọn giáo dài,
Từng đuổi bọn ngươi chỉ bằng thanh kiếm bạc.
Từng đánh Tây bằng ngọn tầm vông,
Từng đuổi Nhật với thanh mác vót!

Vì khát tự do mà uống nước đìa,
Vì đói độc lập mà ăn cơm vắt.
Sá chi tóc gội sa trường,
Đâu quản thây phơi trận mạc.

Hãy liệu bảo nhau,

Nhìn thây Gò Đống mà liệu thắng liệu thua,
Thấy cọc Bạch Đằng mà nghĩ sau nghĩ trước!
Đừng để Biển Đông như Đằng Giang máu nhuộm đỏ lòm,
Đừng để Hoàng Sa là Đống Đa xương phơi trắng xác!
Nếu ngươi dựa vào hỏa tiển, phi cơ,
Thì ta cũng có tuần dương, đại bác.
So vũ khí, thì kẻ nhược người cường,
Đọ trái tim, coi ai gang ai sắt?

Thư hãy xem tường,
Hoàng Sa hạ bút.


Kha Tiệm Ly-Thái Quốc Tế (*)

________
Chú thích:

(1) Sử ghi: Khi Lý Thường Kiệt đem quân qua Khâm Châu, Liêm Châu, cũng như khi quân Thanh bại trận Đống Đa chạy về, thì dân Tàu vùng biên giới kinh hoàng chạy theo. “Từ Nam Quan về bắc hàng trăm dặm vắng tanh, không thấy bóng con gà, con vịt”
(2) Sự kiện Lê Lợi cấp ngựa và lương thực cho tù binh quân Minh về nước
(3) Sự kiên dân ta lập miếu thờ Sầm Nghi Đống hạ tướng của Tôn Sĩ Nghị)

_________________________
Chú thích của người sưu tầm:

(*) Thi sĩ Kha Tiệm Ly tên thật là Thái Quốc Tế sinh năm 1946 tại Bến Tre. Hiện thi sĩ đang sống ở Mỹ Tho, Việt Nam.
Trước ngày 30/4/1975 thi sĩ Kha Tiệm Ly đã có nhiều bài thơ hay đăng trên các báo và được ngâm trên chương trình Thơ của Hồng Vân đài phát thanh Sài gòn.
Theo nhận xét thô thiển của cá nhân tôi, hiện nay thi sĩ Kha Tiệm Ly là một trong hai thi sĩ làm "Phú" hay nhất trong nước (người thứ hai là ông Hà Sĩ Phu).

.....................................................................
 
"Từ Ngày Các Bác Vô Đây"
Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.
 

"Từ Ngày Bác Vô Đây" !

Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa có mặt trên đất nước này
Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.

Kể từ sau ngày các bác vô đây
Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

Hai năm sau ngày các bác vô đây
Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.

Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
Má về ốm o, thân xác hao gầy
Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!

Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
Dù không biết rằng Ba cháu là ai!

Mười tám năm sau ngày bác vô đây
Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

Nguyễn Thành Bửu

 

.........Bản dịch bài thơ bằng tiếng Anh ...............

Before you guys arrived in here
I was not even born yet
Mom walked to school each morning
Rosy cheeks, a sweet sixteen

After you came, suddenly one day
Grandpa was persecuted and imprisoned
Every night Grandma shed mournful tears
Mom felt sullen -- her innocence was lost

Two years passed from the day you came
On a wintry morning which shrouded in mist
Armed with guns, you came knocking at our door
And whisked Mom away to a labor camp

After one month, Mom returned home
Nothing but skin and bones
Embracing Grandma, she wept:
They raped me, Ma, gang-raped and all!

And so I was born, a fatherless child
Grandma passed away, leaving Mom penniless
Mom scraped a living to support me
Dad was all the while anybody's guess!

Eighteen years after you came
We went totally broke
Mom died of a terminal illness
Now then, what's left but my own body to trade?

Almost twenty years after you came
At sixteen, my body withered -- hardly a dish
I toiled from dawn to dusk
In return just for a loaf of bread!


Translated by Anne

.....................................................................

Nét Son Người Phụ Nữ Việt Nam 
(Mến tặng các chị Hội Võ Bị Đà Lạt Houston)



Em xưa áo trắng tóc dài
Đến trường tha thướt hương lài nhẹ đưa
Mơ người kết bóng nắng trưa
Yêu anh lính trận gió mưa chẳng sờn

30 tháng 4 bão lửa nổi cơn
Anh thân tù tội oán hờn cộng nô
Em thân cô phụ chơ vơ
Nuôi con tần tảo đợi chờ thăm nuôi

Áo trắng nhuộm nếp ngậm ngùi
Bà ba đen đúa nụ cười héo khô
Hận thay những kẻ tội đồ
Mênh mông biển dữ đày xô dân lành…

Ly hương đất khách cùng anh!

Ngày 19 Tháng 6 Diễn Hành
Em phai mái tóc, áo xanh mỉm cười
Màu cờ phất phới niềm vui
Hạnh phúc sánh bước bên Người Hùng xưa

Bao năm sương gió nắng mưa
Tên tuổi Võ Bị vẫn chưa phai mờ
Hiên ngang lòng mãi tôn thờ
Tình chung thủy vẹn kết tơ suốt đời

Nét son Phụ Nữ Việt Nam rạng ngời!

Dân Việt
6/2012

.....................................................................

Một Ngàn Lẻ Một Câu Hỏi



Trong cuộc sống, có nhiều điều không hiểu.
Dù suy tư, dù nghiên cứu, truy tầm.
Dù bao năm mài miệt khổ tâm.
Cũng không hiểu, thật sự là không hiểu.

???
 
Tại sao trong lúc hàng ngàn triệu,
Trẻ khắp nơi, mọi nước an lành.
Ðược đến trường, được đi học thành danh.
Vạn trẻ Việt vẫn sống trên “bô” rác?
Từ sinh ra, tập bò, lột xác.
Ðể lớn lên, thành thiếu nữ, thanh niên.
Vẫn tay que, lưng gạt, chân chen.
Trong đống rác hôi tanh, nhờn nhợn.
Những bao ny lông chứa ruột người, lòng lợn.
Lẫn phân đen, máu đỏ, cứt gà.
Những trẻ thơ mà không có tuổi hoa.
Chỉ biết vọc, chửi thề, đánh lộn.
Như thế kỷ xưa, thú và người chung lộn.
Tuổi thơ Việt Nam sống rất vô thường.
Không bướm, không chim, đùa giỡn, tắm truồng.
Dưới ánh mắt hiền từ, êm ấm.
Của cha mẹ, anh em đằm thắm.
Mà ở đây, chỉ roi vọt, hung tàn.
Rồi trở thành du đãng, cướp càn.
Hay đĩ, điếm, đứng đường, đứng chợ?
Không cần bệnh “Siđa” hỗ trợ.
Cũng chết non vì mọi bệnh kinh hoàng.
Bệnh ở dơ, ăn bẩn, sống bên đàng.
 Tay móc rác, cho vào mồm, ụa mửa?

???

Tại sao giữa thành phố ăn chơi rực lửa,
những bé con bán xổ số, đánh giầy?
Những trẻ non  đứng ngửa bàn tay.
Xin khách đoái thương thân hèn hạ.
Những cặp mắt thèm thuồng, đói lả.
Nhìn ông Tây, bà Mỹ ăn chơi.
Nhìn tiểu thư nhún nhẩy, vui cười.
Áo hở ngực, lòi mông, khêu gợi.
“Công tử đỏ” hồn xuân phơi phới.
Vung túi tiền qua cửa sổ khơi khơi.
Các “đại gia”, cán bộ chơi bời.
Tiền viện trợ, thế giới cho... mặc xác!
Tiền “xóa đói, giảm nghèo” mua thuốc “lắc”.
Rồi mai đây, nhập viện phá thai.
Bệnh viện không cho? Kiếm mối ra ngay.
Bà mụ đó chỉ cần cây kìm, kéo?

???


Tại sao có những người níu kéo?
Khách qua đường phải ghé quán ăn, chơi.
Phía bên trong hàng quán đầy người.
Những em gái mới mười lăm, mười bẩy.
Ðứng chực chờ được phá trinh, run rẩy.
Mong có tiền đổi thuốc cho em.
Mong cho em miếng bánh đã cơn thèm.
Mong mẹ khỏe, bà vui, cười móm mém.
Không sắc, không tiền, nên đành chịu kém.
Nếu khá thì  làm vợ Ðài Loan.
Ðứng trần truồng một dẫy, rất ngoan.
Cho lũ vượn người cậy răng, bẹo má.
Chúng ngắm vuốt, cợt đùa rồi ra giá.
Em nào xinh, ngực nở, mông căng.
Ðược mua về làm nô lệ dăm thằng.
Một gái Việt, cả nhà Tầu xài, quá rẻ?
???

Tại sao lại bán nhân công quốc tế?
Lập ra hàng trăm hãng mua người.
Muốn đi xa, làm nô lệ, xin mời.
Ðóng tiền trước, rồi cả đời... trả nợ?
Tại sao lại đóng thùng, đưa ra chợ?
Giữa phố Tân gia Ba, gái Việt đứng bầy hàng?
Tại sao không còn chữ “nhục nhã” họ hàng?
Nhục quốc tổ, nhục dân, nhục thế kỷ?

???

Tại sao lịch sử xưa kỳ vỹ,
hàng ngàn năm chống cự ngoại bang.
Giờ đây lại đem ra tặng lân bang,
đổi lấy sự ấm êm chính trị?
Tại sao đất đai ta hùng vĩ,
giờ tiếng Tầu, tiếng Mỹ líu lo.
Phía Bắc trên, khúm núm vô bờ.
Phía Nam đón Tây Ba Lô niềm nở?

???

Tại sao giữa thủ đô rực rỡ,
hàng ngàn người cơm nắm muối vừng?
Nằm lê la chờ khiếu kiện chín từng.
Kiện thủ tướng, chủ tịch phường, chủ  “đỏ”?
Những kẻ cướp có súng,  công an hộ vệ.
Ðuổi nhà dân, chiếm đất, chiếm làng.
Cướp ruộng vườn, cướp nhà gạch, cướp càn.
Rồi bố trí lũ tay sai khủng bố.
Ném gạch, bôi phân, gọi lên phường, đòn hội chợ.  
Cắt điện nhà, tịch thu máy, xét cầu tiêu.
Cán bộ, công an như một lũ diều hâu.
Muốn cắn xé dân lành sao cũng được?
???

Tại sao có người đem tiền triệu đô cá cược?
Trong khi dân một tháng vài chục đô?
Ðổ mồ hôi chở củi, đạp xích lô,
chỉ mong được vài chục xu một cuốc?
Tại sao chị tôi, dạy học như con cuốc,
nói khan lời, bụi phấn phổi đầy căng.
Lương không đủ cho một chuyến đổ xăng,
của cán bộ đi mát-xa, chơi đĩ?
Ông anh tôi, cũng làm “thầy” chứ nhỉ?
Dạy học xong, là cắp hộp ra đường,
mắt láo liên đầu phố, cuối phường.
“Mời ông cắt tóc”, “xin hầu ông một chuyến”?


???

Tại sao nữ công nhân xao xuyến,
chờ đêm về là làm kiếp “vợ thuê”,
dù cho thân có nhục nhã não nề,
cũng có chút cơm vào cuống họng?

???

Tại sao giữa thanh thiên lồng lộng,
Chủ Tịch ta ra lệnh bít học đường,
chỉ vì nghe tên thầy bói vô lương,
nên ra lệnh đá đổ ra, ngăn cửa?

???

Tại sao ngay thủ đô, một ngọn lửa,
đã bùng lên chùm kín thân em,
Người phụ nữ kia chân yếu, tay mềm,
uất hận thấu trời cao, đành chết.
Quá khứ đau thương, tương lai đã hết.
Chỉ còn trong tay một lít dầu xăng,
Tưới lên trái tim- một nhịp thẳng băng.
Nhịp uất hận bọn cường quyền hiếp đáp.
Chánh Tổng xưa, Lý Trưởng, Hương quản thời Pháp,
cũng chỉ là một lũ đàn em.
Với Chủ Tịch, Bí Thư, Công An Trưởng.
Tại sao rừng già, núi xanh bỗng cồn lên âm hưởng.
Búa, đao, cưa, đục ngã tơi bời.
Hàng vạn mét khối cây chui vào bụng con người.
Những kẻ bán rừng không cần văn tự.
Ðể xây nhà, sân gôn, biệt thự.
Cho các quan huởng thụ tuổi già.
Kệ môi sinh, vài thế kỷ nữa qua.
Rừng trù phú sẽ thành ra sa mạc?
Tại sao đi vào rừng, không còn tiếng nhạc?
Tiếng chim kêu, vượn hú, cọp gầm?
Khi đầu rừng, quán mọc ầm ầm.
Từng tấn thịt cho các quan chén nhậu?
Tại sao hàng trăm loài thú cầm mất dấu?
Thú quý, thú hoang, sẽ chỉ là giấc mơ.
Của những người bảo vệ năm xưa.
Giờ nhớ lại, nước mắt rơi lã chã.
Tại sao? Tại sao Việt Nam ta tàn tạ?
Cả môi sinh, cả đất nước, con người?
Trẻ lớn lên vô giáo dục tơi bời?
Sao “Con Người lại Bóc Lột Con Người?”
Lại đầy đọa nhân dân trong khoái lạc?
Lại coi dân như những bậc thang điếc đặc?
Không biết nghe, không biết khóc, biết kêu?
Ðể leo lên, cưỡi đầu cổ dân nghèo.
Dân giầu có, phe ta, thì mơn trớn?
Tại sao có những người giầu ghê gớm?
Sang hơn Tây, hơn Mỹ, hơn triệu người.
Trong khi lớp nghèo thì đổ mồ hôi,
cũng chẳng bõ một bữa cơm chiêu đãi?
Tại sao? Tại sao? Trời ơi! Toàn Dân ta bị hại?
Mà không ai anh dũng đứng lên?
Như ngày xưa, phá Tống, chống Nguyên.
Chống giặc Pháp, chống thực dân đô hộ?
Lịch sử ta bốn ngàn năm binh lửa.
Vẫn nêu cao chí khí anh hùng.
Trần Bình Trọng, đầu rơi vẫn quật cường.
Trần Thủ Ðộ: “hãy chém đầu thần đã!”
Ðánh Thoát Hoan, ống đồng tơi tả.
Rồi Lê Lai, Lê Lợi quân thần.
Nguyễn Huệ oai hùng, khói đạn quấn thân.
Lý Thường Kiệt một tay đuổi địch.
Biết bao người, bao tế văn, bài hịch.
Làm chuyển rung đất nước, giang sơn.
Giờ dân ta sao chịu căm hờn?
Chịu nhục trước bọn xâm lăng đất Tổ?
Bọn cướp đất, cả ngàn năm đô hộ
Sao vô lương ký giấy dâng Hoàng Sa?
Dâng Trường Sa, Cao Bắc Lạng, biển ngà.
Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, đất tổ?
Tại sao máu anh hùng đã đổ?
Bảo vệ Việt Nam từng tấc đất không rời.
Giờ đây sao lại chịu im hơi?
Thế giới đó, sau lưng, còn tiếng nói.
Tại sao? Tại sao? Trời ơi! Hàng trăm nghìn câu hỏi.
Xin ai đây hãy trả lời cho.
Xin Hồn Thiêng của Lịch Sử cam go.
Hãy trả lời, trả lời mau, kẻo trễ... 

Chu Tất Tiến

..................................................................

Last Updated on Wednesday, 26 September 2012 06:51
 

FORM_HEADER


FORM_CAPTCHA
FORM_CAPTCHA_REFRESH

Các tin khác

Tìm bài viết theo vần ABC

Copyright © 2010-2012, SaigonBao.info. All Rights Reserved.

Real Time Web Analytics
Web Analytics